Bâng Khuâng

Hoa rụng lìa cành … thoảng rơi trong gió

Một cánh mỏng đó

Chạm khẻ chân em

Anh bâng khuâng giữa cô bé lọ lem

Và tình thật lòng mong manh khó đoán.

 

Thế nhân xưa trong … men say chếch choáng

Thục nữ yêu kiều trói dạ … thay lòng

Hoa vẫn rơi … tình mình như gió đông

Thoảng chốc, ngập ngừng, chơi vơi, buốt giá.

 

Trái tim anh vẫn gói cơn gió lạ

Vẫn ngỡ rằng lời son sắt … tình ta

Nào ngờ đâu … Ôi! …bao nỗi xót xa

Hoa nhạt nhòa …

đêm hoang …

tan giấc mộng.

Hoa vẫn chạm … gót hài … chờ gió đông!

 

Hoàng Nguyễn

Những bài viết khác:

  1. MƯA!
  2. 4+
  3. Trại Hè
  4. TÔI TÌM …?
  5. ĐẤT PHÙ SA

Leave a Reply

Your email address will not be published. Please enter your name, email and a comment.