Thơ thẩn

CHÚC TẾT GIÁP NGỌ – 2014

Xuân Giáp Ngọ toàn dân Phú Quý

Đại gia đình Như ý năm sang

Ông bà con cháu An Khang

Một năm Sung Túc Bình An sum vầy.

 

Tết năm này nhà nhà Hoan Hỷ

Sức khỏe luôn bền bỉ quanh năm

Phát tài Phát lộc hà rằm

Đong đầy Hạnh Phúc trăm năm vẹn toàn.

 

Tân Xuân này tiền tiêu thỏa chí

Bên gia đình bạn quý vui chơi

Cầu tài Chúc phúc muôn nơi

Gái trai Già trẻ trao lời yêu thương.

 

Chúng ta cùng Chúc mừng năm mới

Siết chặt tay Tiến tới thành công

Một năm Đại Thắng thỏa lòng

Nâng tầm đổi mới chất chồng Vinh Quang.

 

Nguyễn Hoàng

TIẾC THƯƠNG

Mong ước lần nữa cùng em
Va chạm khao khát hơi men ái tình
Thân em ngào ngọt nguyên trinh
Nhớ em! Nhớ quá bóng hình hôm nao
Biết rằng em ở chốn nào
Đưa vào tâm trí khát khao thèm thuồng
Dĩ vãng bám víu chẳng buông
Phơi bày quá khứ điên cuồng mê say
Em ơi! Em trở lại đây
Thân anh quyến luyến lưu đày tâm em
Mê say chìm đắm khuê rèm
Bóng đêm đã chuyển lói len dương tà
Biết rằng em đã rời xa
Nơi phương trời đó oan gia tương phùng
Trong em tỏa sáng linh lung
Hòa cùng nhịp điệu vui chung bao người
Thuyền quyên phận gái đáng cười
Kiếp cầm ca đã chôn vùi đời em!

Hoàng Nguyễn

Bâng Khuâng

Hoa rụng lìa cành … thoảng rơi trong gió

Một cánh mỏng đó

Chạm khẻ chân em

Anh bâng khuâng giữa cô bé lọ lem

Và tình thật lòng mong manh khó đoán.

 

Thế nhân xưa trong … men say chếch choáng

Thục nữ yêu kiều trói dạ … thay lòng

Hoa vẫn rơi … tình mình như gió đông

Thoảng chốc, ngập ngừng, chơi vơi, buốt giá.

 

Trái tim anh vẫn gói cơn gió lạ

Vẫn ngỡ rằng lời son sắt … tình ta

Nào ngờ đâu … Ôi! …bao nỗi xót xa

Hoa nhạt nhòa …

đêm hoang …

tan giấc mộng.

Hoa vẫn chạm … gót hài … chờ gió đông!

 

Hoàng Nguyễn

KHÊ ĐỒNG!

Trăng thao thức nổi niềm mật ngọt
Em mơ màng nhỏ giọt ái ân
Sao trăng mãi ngóng ngoài sân
Thiết tha nổi nhớ em cần trăng ôm

Thuở ban đầu không thương không quý
Chỉ mong sao hợp ý tâm đầu
Tơ trên khung cửa rối sầu
Không thành tấm lụa vì đâu trăng mờ

Đêm thức giấc trăng xuyên mái tóc
Hai bờ vai khóc mãi mái đầu
Thân em lả xuống gối sâu
Đêm mong ngày nhớ cùng nhau … trăng thề.

Nguyễn Hoàng

HÃY …!

Hãy cười vang khắp thế gian
Không nên phải khóc phải than một mình
Hãy luôn giữ vững niềm tin
Cho đi là nhận an bình dài lâu
Hãy là duy nhất mặc dầu
Không giống ai đó không cầu vinh danh
Hãy là tia nắng mong manh
Không cần là đám mây xanh giữa trời
Hãy nên hiểu rõ hai nơi
Tình yêu, giấc mộng vạn lời chẳng dư
Hãy nên mở cửa từ từ
Lòng tin, tình bạn thật hư rõ ràng
Hãy nên không vội không vàng
Thành công phải vượt nấc thang cuối cùng
Hãy là dòng chảy tận cùng
Càng sâu càng vững hòa dung sông dài
Hãy nên hướng đến ngày mai
Mỗi một ngày mới vươn vai bại thành
Hãy là sợi chỉ long lanh
Kết nối thế giới vòng quanh tim mình
Hãy tự đứng vững và tin
Sẽ không gục ngã nhục vinh cuộc đời
Hãy luôn cố gắng mọi nơi
Dù không giỏi nhất cũng khơi tinh thần
Hãy là thủy thủ thuyền trần
Dù không hành khách, không cần tàu to
Hãy sống không phải âu lo
Hạnh phúc thực thụ là do nghĩ gì
Hãy mang đến những diệu kỳ
Từ điều nhỏ bé diệu vi bất ngờ
Hãy từ bỏ những thờ ơ
Đừng để đầu nóng tim trơ lạnh lùng
Hãy thắp ngọn nến bập bùng
Đừng ngồi than vãn não nùng bóng đêm
Hãy biết thất bại nhiều thêm
Là không bước nổi bực thềm thành công
Hãy năng sáng tạo ước mong
Làm gì mình muốn thong dong cuộc đời
Hãy luôn khám phá muôn nơi
Khoảng khắc kỳ diệu để đời bản thân
Hãy luôn niềm nở, ân cần
Gia đình hạnh phúc vạn lần sánh so
Hãy lo giáo dục bản thân
Con cái thừa sẵn cán cân sinh thành
Hãy trao tặng những an lành
Một chút gì đó nhân sanh đang cần
Hãy nhân rộng những niềm vui
Đẩy lùi nổi khổ chôn vùi buồn lo
Hãy thấy chìa khóa thật to
Là lòng kiên nhẫn mở kho nhân từ
Hãy thôi … thôi hãy … khư khư
Trí tâm lạc hậu khước từ văn minh.

Hoàng Nguyễn

1 2 3 17  Scroll to top