Thơ thẩn

4+

Trên đời có bốn cái ngu
Làm mai, Gánh nợ, Gác cu, Cầm chầu
Trên đời có bốn vui sầu
Hỷ, Nộ, Ái, Ố mưu cầu chúng sanh
Trên đời có bốn sự lành
Long Lân Quy Phụng vang danh đất trời
Trên đời có bốn tuyệt vời 
Sinh Lão Bệnh Tử cuộc đời khói mây
Trên đới có bốn chữ này
Tiền Tài Tù Tội chớ gây nghiệp vào
Trên đời có bốn tự hào
Công Dung Ngôn Hạnh phong trào thi đua
Trên đời có bốn tên mùa
Thu Đông Xuân Hạ kéo lùa thay phiên
Trên đời có bốn cái ghiền
Cờ bạc, Hút sách có điên mới vào
Gái trai, Chè rượu thì sao?
Thi thoảng đôi chút khơi mào thế nhân
Trên đời có bốn cái cần
Nhục Vinh Danh Lợi bụi trần phôi phai
Trên đời có bốn lá bài
Cơ Rô Chuồn Bích anh tài tù lao
Trên đời có bốn phương nào?
Đông Tây Nam Bắc ra vào muôn phương
Trên đời có bốn vấn vương
Thương Yêu Quên Nhớ tỏ tường sao đây
Trên đời có bốn tài này
Cầm Kỳ Thi Họa vui say với đời
Trên đời có bốn lời mời
Like, Com, Share, Shout … vui chơi thơ này.

Hoàng Nguyễn

TUỔI DẦN

Em đây sinh hạ tuổi dần
Tuổi mộc mạng thủy dễ gần khó quên
Thông minh dũng cảm chí bền
Oai như mãnh hỗ dạ mềm như tiên
Khi nhỏ đau yếu triền miên
Vượt bao trở ngại định kiên mọi bề
Người có tánh khéo khỏi chê
To gan lớn mật bên lề vẻ vui
Đa tài tham vọng chẳng lùi
Thiếu chút kiên nhẫn rèn trui tính này
Tình duyên viên mãn đắm say
Gia đạo đẹp tốt quần quây thuận hòa
Thăng tiến chấp nhận xa nhà
Ngũ tuần vững chắc nghiệp gia đáo thành
Số mạng có tước vinh danh
Hoặc là oai võ thinh danh trong đời
Tiền tài danh vọng sẽ vơi
Qua tứ tuần tuổi đổi thời thấy mau
Mẹ cha cách trở khó giàu
Khắc hào phụ mẫu bao lâu vẹn toàn
Bao năm mong chốn bình an
Hào con thịnh vượng gia trang vững bền.

Hoàng Nguyễn

LẶNG!

Còn đâu một thuở yêu người
Còn đâu đôi mắt môi cười hôm nao
Còn đâu hơi thở ngọt ngào
Còn đâu nguyện ước ngày nào trao nhau.

Đành rằng đau thật là đau
Đành rằng mơ tưởng cho nhau thật nhiều
Đành rằng thương nhớ sớm chiều
Đành rằng bình vỡ điều hiu một mình.

Tình yêu như gió vô hình
Cuốn trôi khát vọng ấm tình thiên thu
Đẩy lùi sông bể lãng du
Cuộn mây phủ nguyệt vi vu đêm dài.

Hoàng Nguyễn

MONG!!!

Khuôn viên hắt nắng sân trường
Hàng cây nghiêng bóng thân thương phượng hồng
Ước mình hòa quyện Thu – Đông
Đếm thầm từng bước người mong quay về
Buồn thương đêm ngóng quanh lề
Chắt chiu phiền muộn bốn bề hắt hiu
Trả em sân vắng bao chiều
Thu xưa anh nợ một điều … yêu em!

Hoàng Nguyễn

NGHIỆT!!!

Một mình ta … vẫn mãi chỉ một mình ta …
Nghiêng bóng cây già
Cây đa bến nước
Mấy ai hiểu được
Vòng luẩn quẩn thao lược bao đêm
Mơ giấc ngủ êm đềm
Chìm mình trong quên lãng
Bao điều lãng mạn
Vùi đáy tâm can
Có lẻ ai … đã quá vội vàng
Tìm quên trong giấc ngủ
Vẫn chưa đủ
Để giằng xéo tim tôi
Suy nghĩ, … bồi hồi
Vẫn chôn sâu vào đỉnh cặn
Thêm dòng nước mặn
Chẳng thấm gì loan vết dao đâm

Vẫn mãi âm thầm
Chôn vùi ngàn năm trong biển cả
Bao phen vất vả
Chỉ mệt lả thân ta
Bốn biển là nhà
Đào ao sâu lấp bể
Bao chuyện muốn kể
Nghẹn lòng này … chỉ thế mà thôi!

Hoàng Nguyễn

1 2 3 4 17  Scroll to top