Thơ thẩn

VÀ CON TIM ĐÃ VUI TRỞ LẠI

Thời gian phiêu lãng không lời
Người thêm già tuổi, danh lợi lãng quên
Ôm rượu say chuốt bao đêm
Tháng năm cô độc mong thèm vòng tay.

Mặc kệ muộn sớm tháng ngày
Tiêu diêu tự tại ngất ngây mộng tình
Trời cao biển rộng hữu hình
Nhân gian nếm trải nhục vinh vị mùi.

Yêu hận tất cả đẩy lùi
Mong tay nắm chặt chôn vùi đau thương
Chung vui trọn kiếp cuối đường
Đất trời rộng lớn tình thương vô vàn.

Yêu yêu ấy mỗi mình nàng
Tim này còn đập nàng – chàng cười vui
Bên nhau gian khó đẩy lùi
Răng long đầu bạc chung vui … ngạo đời!

23/03/13
Hoàng Nguyễn

 
 

ĐỪNG NÊN – NGẠI!!!

Đừng nên so sánh bản thân
Đừng nên theo đuổi phong vân của người
Đừng ngại kiến thức cuộc đời
Đừng ngại mạo hiểm dậy khơi tâm lành
Đừng nên phí phạm từng canh
Đừng nên đánh mất công thành niềm tin
Đừng ngại quá khứ bất minh
Đừng ngại hy vọng trốn mình lãng quên
Đừng nên vật chất bao bền
Đừng nên để những gập ghềnh khó khăn 
Đừng ngại kiên nhẫn bao lần
Đừng ngại nhận đón khi cần sẻ chia
Đừng nên chờ đợi chia lìa
Đừng nên chạy trốn tình kia tìm về
Đừng ngại từ chối bộn bề
Đừng ngại thừa nhận nói về bản thân
Đừng nên đè nén bội phần
Đừng nên đóng cửa cản ngăn tim mình
Đừng ngại đối mặt cười khinh
Đừng ngại thử thách sức mình đảm can
Đừng nên suy nghĩ bi quan
Đừng nên quên mất thời gian ngôn từ
Đừng ngại xem xét thực hư
Đừng ngại tôn trọng riêng tư con người
Đừng nên quên mất mỉm cười
Đừng nên thất bại khi lười nghĩ suy
Đừng ngại gian khó hiểm nguy
Đừng ngại học hỏi tư duy vô bờ

Đừng nên – ngại … chút vần thơ!
Hoàng Nguyễn

KÝ ỨC MỘT DÒNG SÔNG

Ấu thơ đã cách xa rồi
Tơi bời lá rụng vun bồi vườn xưa
Bóng dừa kỷ niệm dưới mưa
Để màu mắt biếc đong đưa theo hàng
Âm thầm sông chảy chứa chan
Lá rong xanh mát lang thang trôi dòng
Nắng nghiêng giăng lối phập phồng
Bướm vàng thấp thoáng vàng bông cả rồi
Và em dạo ấy trăng côi
Chia ly bóng nguyệt một đôi chưa tròn
Dòng sông trăm ngã mãi mòn
Cô thôn đứng đó có còn nhớ chăng!
Thiết tha gió nhắn mây giăng
Gửi em nơi ấy thuyền đăng cập bờ
Chút tình thơ dại ngây thơ
Phôi pha gợi chút ầu ơ … sông buồn!

Hoàng Nguyễn

DUYÊN CHỜ!

DUYÊN CHỜ!

Đông về lạnh giá u buồn
Bao nhiêu kỷ niệm trào tuôn nhẹ nhàng
Này sông gió rũ mây ngàn
Phố mưa vùi lấp hai hàng liễu xanh
Tay ôm đóa mộng mong manh
Gợi lòng nặng trĩu khúc quanh tim mình
Quảng đời vứt bỏ trọng khinh
Buồn vui giữ chẳng nhục vinh ích gì
Bình yên ở lại làm chi
Con thuyền cập bến đôi mi hai dòng
Bên người hạnh phúc trời đông
Cùng nhau nếm ngọt đắng lòng tình chung
Mai đây nếu có tương phùng
Trao nhau những nụ cười rung … duyên chờ!

Hoàng Nguyễn

NGHÊU NGAO!

Chân bước liêu xiêu

Biết bao điều ta trêu nhân thế

Nâng cốc liên hồi

Biết bao lần ngạo nghễ với trăng

Mơ bóng chị Hằng

Ta vùi thân trong sương giá tuyết

Ngao du bóng nguyệt

Ta vén đời mai miệt thế gian

Làm bạn sương màn

Ta rót thơ bàng hoàng rung rẩy

Vũ trụ nghiêng lay

Ta cười nghẹn đắng cay mật tràn

Bầu rượu khô cạn

Ta ôm bình nhớ bạn ngày xưa

Trời đất bao vừa

Chôn câu thơ trải đầy nhung nhớ

Nhật nguyệt muôn thuở

Đông có tàn … hoa nở chào Xuân!

 

Hoàng Nguyễn

1 2 3 4 5 17  Scroll to top