NHỮNG CON NGƯỜI BỊ LÃNG QUÊN – PHẦN 2

Đây là chuyến đi lần thứ 3 của tôi tới vùng đồng bào dân tộc Raglai tại thôn Ma Lâm tỉnh Ninh Thuận. Càng đi nhiều và gặp gỡ nhiều về đồng bào này tôi cáng biết được thêm nhiều về đời sống của họ.

Đáng thương hay đáng nghi ngại?

Bài viết trước tôi cũng đã đề cập khá nhiều về quan niệm và phong tục của đồng bào dân tộc này. các bạn có thể tham khảo tại đây.

Chuyến đi lần này với mục đích thăm và tặng quà cho 120 hộ gia đình nghèo tại thôn Ma Lâm. Cảnh tượng đầu tiên khi đến nơi là … hầu hết các hộ gia đình đã tập trung chờ đợi từ sớm. Thật đông đúc nhưng không hỗn loạn như mọi người trong đoàn đang nghĩ.

Nhìn thấy bao khuôn mặt hớn hở và nóng lòng chờ đợi nhận quà của bà con, tôi và mọi người trong đoàn cũng bị cuốn theo. Hối hả. Và thật vội vả để nhanh chóng chia từng phần quà cho bà con.

Đây không phải lần đầu tiên tặng quà cho bà con nghèo nhưng cảm giác thật khác với các lần trước, thấy bà con xếp hàng chờ đợi mà “cảm” thật nhiều. Bằng những động tác nhanh nhất có thể, chúng tôi đã thật mau chóng chuyển tặng các phần quà đến tận tay bà con. Thật vui và cũng … thật mệt.

Đọc đến đây các bạn cảm thấy chẳng có gì khác biệt với các đồng bào nghèo khác, chẳng có gì để đáng thương và đáng nghi ngại. Phải vậy không? 

Tôi cũng vậy và từ lúc đó tôi bắt đầu xâm nhập vào đời sống thường ngày của người dân nơi đây.

Cả thôn Ma Lâm có tất cả 188 hộ gia đình, khoảng gần 1000 nhân khẩu. Trong đó trẻ em chiếm 40%. Hiện tại trong thôn có tổng cộng 160 em đi học bao gồm mầm non và cấp I. Cả thôn chỉ có duy nhất 1 ngôi trường và được trợ cấp khá khiêm tốn.

Trao đổi với Cô Hiệu Trưởng, tôi được biết thêm là cho dù các em được hỗ trợ rất nhiều khi lên cấp II và cấp III nhưng rồi các em cũng bỏ học giữa chừng. Lí do là các em đã quen sống với gia đình, với quan niệm của dân tộc mình nên bản tính kiên nhẫn và vươn lên là rất kém.

Thế nhưng, qua trao đổi với các em thì biết thêm một số nhận định về việc học nâng cao. Một em (đã học đến cấp III) tâm sự: “tụi con có học cao hơn nữa cũng không biết làm gì ở thôn này, mà xuống miền xuôi làm việc thì gia đình không cho” – Thật đáng nghi ngại cho những suy nghĩ của các em tại đây. Quả thật nếu các em có bằng cấp kỹ sư hay bác sỹ thì về đây … cũng chẳng làm được gì. Đó là các em tự nhận thức “viễn cảnh” nơi mà các em đang sống.

Thôn Ma Lâm hiện nay chỉ có 1 em học hết cấp 3 và học cao nhất ở đây chính là anh Thôn trưởng, có bằng đại học. Thế nhưng anh ấy lại là “chàng rể” của thôn chứ không phải người dân của thôn này.

Như vậy thì “dân trí” ở đây bao giờ mới khá lên được?

Ghé thăm gia đình anh Pinang Long mới cảm nhận được cái khó cái khổ của bà con nơi này. Với một căn chòi diện tích khoàng 5 mét vuông bao gồm một cái bếp, 1 cái tủ nhỏ, các vật dụng linh tinh và … 6 con người cư ngụ. Quả thật không thể hình dung được khi tối đến gia đình họ phải … ngủ làm sao.

Khi ghé qua nhà chị Pinang Thị Ngọc thì còn thảm hơn nữa. Cũng với diện tích đó mà chứa đến 8 con người bao gồm 1 ông ngoại, 2 vợ chồng và 5 đứa con. Họ đã sống nơi đây rất lâu rồi.

Đây là một căn nhà khá lớn một chút, đó là nơi cư ngụ của gia đình Bà Thủy. Bà Thủy có gia cảnh thật thương, chồng chết và để lại 4 đứa con và 2 đứa cháu ngoại, tổng cộng ngôi nhà này có sức chứa đến … 9 con người.

Quả thật là không thể tin nổi … “ở nơi ấy, họ đã sống …”

Hình minh họa

Nguồn lương thực chính ở nơi đây là bắp. Tôi và mọi người nói với nhau là họ “sáng ăn bắp và chiều ăn ngô” 

Đồng bào nơi đây rất ít khi dùng đến tiền mặt, nơi nuôi sống họ quanh năm là … quán tạp hóa. Họ cần gì thì cứ ra lấy và ký nợ, đến khi thu hoạch bất cứ được thứ gì thì họ sẽ quy trả sản phẩm theo thời giá. Đây cũng là một hình thức chung cho nhiều đồng bào dân tộc khắp cả nước.

Quan trọng là … có hộ đã qua 2 năm thu hoạch mà vẫn không trả hết khoản nợ tương đương 450 ngàn đồng. Trớ trêu thay cho đồng bào nghèo, họ đã sống nhiều đời với cuộc sống cơ cực. “cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”

Tuy được “nghe” nói nhiều về các chính sách hỗ trợ từ nhà nước với thôn rất nhiều nhưng vẫn chưa “thấy” được nhiều như vậy.

Chia tay với đồng bào để kịp về thành phố, trong lòng mỗi người trong đoàn đều thoáng chút buồn lòng và nhiều cảm nhận như nhau. Là “phải chăng họ đã biết và chấp nhận một cuộc sống như vậy mà không cần phải thay đổi!”

Cá nhân tôi rất mong muốn và hy vọng sẽ được viết tiếp phần 3 với sự thay đổi thật nhiều từ nơi đây và đó cũng là mong muốn cho tất cả những ai đã có dịp ghé thăm nơi này.

 

28/12/2012
Hoàng Nguyễn

Một số hình ảnh về cuộc sống nơi này:

 

 

One Response to NHỮNG CON NGƯỜI BỊ LÃNG QUÊN – PHẦN 2
  1. ple Reply

    đọc xong …và em đã khóc ,thương hoàn cảnh người dân nơi đây….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Please enter your name, email and a comment.