LẶNG!

Còn đâu một thuở yêu người
Còn đâu đôi mắt môi cười hôm nao
Còn đâu hơi thở ngọt ngào
Còn đâu nguyện ước ngày nào trao nhau.

Đành rằng đau thật là đau
Đành rằng mơ tưởng cho nhau thật nhiều
Đành rằng thương nhớ sớm chiều
Đành rằng bình vỡ điều hiu một mình.

Tình yêu như gió vô hình
Cuốn trôi khát vọng ấm tình thiên thu
Đẩy lùi sông bể lãng du
Cuộn mây phủ nguyệt vi vu đêm dài.

Hoàng Nguyễn

MONG!!!

Khuôn viên hắt nắng sân trường
Hàng cây nghiêng bóng thân thương phượng hồng
Ước mình hòa quyện Thu – Đông
Đếm thầm từng bước người mong quay về
Buồn thương đêm ngóng quanh lề
Chắt chiu phiền muộn bốn bề hắt hiu
Trả em sân vắng bao chiều
Thu xưa anh nợ một điều … yêu em!

Hoàng Nguyễn

TẬN CÙNG!

Cách Thành Phố Hồ Chí Minh khoảng 80km là một vùng đất mà nơi đây, những con người đã phải vật lộn từng ngày để vượt qua từng mùa lũ và những giai đoạn khắc nghiệt của hạn hán một cách đầy gian khổ. Đó là một nơi tận cùng, một nơi thâm sâu cùng cốc. – Xã Mỹ Thạnh Tây.

Mỹ Thạnh Tây là một xã biên giới của huyện Đức Huệ tỉnh Long An, nơi tiếp giáp với Campuchia với hầu hết số dân thuộc diện chính sách, khó khăn. Nếu nói Huyện Đức Huệ là một huyện nghèo nhất tỉnh Long An thì Mỹ Thạnh Tây là một xã … nghèo nhất tỉnh.

Read More…

NGHIỆT!!!

Một mình ta … vẫn mãi chỉ một mình ta …
Nghiêng bóng cây già
Cây đa bến nước
Mấy ai hiểu được
Vòng luẩn quẩn thao lược bao đêm
Mơ giấc ngủ êm đềm
Chìm mình trong quên lãng
Bao điều lãng mạn
Vùi đáy tâm can
Có lẻ ai … đã quá vội vàng
Tìm quên trong giấc ngủ
Vẫn chưa đủ
Để giằng xéo tim tôi
Suy nghĩ, … bồi hồi
Vẫn chôn sâu vào đỉnh cặn
Thêm dòng nước mặn
Chẳng thấm gì loan vết dao đâm

Vẫn mãi âm thầm
Chôn vùi ngàn năm trong biển cả
Bao phen vất vả
Chỉ mệt lả thân ta
Bốn biển là nhà
Đào ao sâu lấp bể
Bao chuyện muốn kể
Nghẹn lòng này … chỉ thế mà thôi!

Hoàng Nguyễn

VÀ CON TIM ĐÃ VUI TRỞ LẠI

Thời gian phiêu lãng không lời
Người thêm già tuổi, danh lợi lãng quên
Ôm rượu say chuốt bao đêm
Tháng năm cô độc mong thèm vòng tay.

Mặc kệ muộn sớm tháng ngày
Tiêu diêu tự tại ngất ngây mộng tình
Trời cao biển rộng hữu hình
Nhân gian nếm trải nhục vinh vị mùi.

Yêu hận tất cả đẩy lùi
Mong tay nắm chặt chôn vùi đau thương
Chung vui trọn kiếp cuối đường
Đất trời rộng lớn tình thương vô vàn.

Yêu yêu ấy mỗi mình nàng
Tim này còn đập nàng – chàng cười vui
Bên nhau gian khó đẩy lùi
Răng long đầu bạc chung vui … ngạo đời!

23/03/13
Hoàng Nguyễn

 
 
1 3 4 5 6 7 38  Scroll to top